Hiển thị các bài đăng có nhãn thestories. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thestories. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2012

Thư tuyệt mệnh ....!!!!




Đã biết bao lần tôi tự nghĩ, đây là cái note cuối cùng tôi viết. Bởi cuộc sống hỗn độn và mệt mỏi, tôi muốn đi đến một nơi thật xa.

Từ lâu tôi đã lập cho mình một kế hoạch. Đến lúc cảm thấy cuộc sống quá mệt mỏi và không nuối tiếc, tôi sẽ tự mình biến mất khỏi thế giới này.

Cho nên bạn nhớ nhé. Đây sẽ là cái note cuối cùng tôi viết.

Và những gì tôi sắp viết ra đây, nếu bạn cảm nhận được có một phần của bạn trong đó, thì hãy nhớ rằng tôi yêu bạn. Yêu rất nhiều!

Người đầu tiên tôi muốn nhắc đến, đó chính là mẹ tôi.

Mẹ mang thai tôi chín tháng chín ngày, sinh ra tôi trong một đêm mưa bão bập bùng, nước ngập trắng xóa vào ngày 17 tháng 1 của hai mươi mốt năm về trước. Mẹ nói rằng ngày ấy trên bầu trời cuồn cuộn mây đen, chỉ có mẹ là nhìn thấy một ngôi sao sáng chói, vững vàng mà lấp lánh. Vì sao đó chính là tôi.

Tôi chưa từng làm mẹ, cũng chưa từng yêu một người đàn ông nào sâu sắc. Tôi không hiểu được cái cảm giác cùng người mình yêu tạo ra một sinh mệnh nhỏ bé nó thiêng liêng và hạnh phúc đến nhường nào. Nhưng tôi biết, nếu trên thế gian này có một người yêu tôi hơn cả sinh mệnh của mình, thì đó chính là MẸ TÔI.

Người thứ hai tôi muốn gửi trọn yêu thương, đó chính là bố tôi.

Tôi biết bố không phải là một người đàn ông hoàn hảo. Bố không thể là người chờ đợi một người phụ nữ bảy năm đằng đẵng như những chàng trai trong các tiểu thuyết ngôn tình, cũng không phải là một nhà khoa học lừng danh như giáo sư Ngô Bảo Châu. Bố chỉ là một người bình thường, buổi sáng thức dậy đi làm, buổi tối lại trở về với gia đình nhỏ của mình. Bố là một người bình thường nhất trong tất cả những người bình thường, chưa bao giờ hoàn hảo. Nhưng tôi biết, bố luôn là người cố gắng yêu thương tôi theo cách hoàn hảo nhất. Tình cảm ấy, trong suốt hai mươi mốt năm qua, cho dù tôi là một tảng băng lạnh cỡ nào cũng phải tự mình tan chảy. Vì vậy trong mắt tôi, bố chính là một người bố hoàn hảo.



Người thứ ba, là người khiến cho tôi vừa ghét lại vừa thương, đó chính là anh trai tôi.

Anh tôi sinh vào ngày mùng 2 tháng 10 năm 1984, điều đó có nghĩa là khi tôi có mặt trên cõi đời này anh tôi đã được 7 tuổi. Bảy tuổi, người ta bắt đầu bước vào lớp hai. Bảy tuổi, đủ để một người biết yêu thương, dỗi hờn và bảo vệ những người mình yêu quý. Cho đến bây giờ tôi vẫn luôn hoài nghi tự hỏi liệu tôi có phải là người anh trai tôi yêu quý hay không, khi mà, buổi sáng sau ngày tôi sinh ra ấy, anh trai tôi đã xui mẹ đổi tôi cho bà bán bánh cuốn để lấy bánh cuốn ăn.

Ngay từ khi mới sinh ra, tôi đã phải giành giật cuộc sống với bà chủ cửa hàng bánh cuốn. Rồi khi lớn hơn một chút, tôi lại phải dùng nước mắt của chính mình trước mặt bố mẹ để giành lấy những món đồ chơi yêu thích từ tay anh trai tôi.

Sống với anh trai, tôi học được cách đấu tranh và giành giật. Ví như tôi ó một con búp bê, nhưng nếu muốn thêm chiếc ô tô điện từ tay anh ấy, tôi bắt buộc phải dùng thủ đoạn. Mà dùng thủ đoạn thế nào để đạt được mục đích, đó là cả một nghệ thuật.

Có đôi lúc tôi thấy hận, bố mẹ đã sinh ra tôi sao còn sinh ra anh trai, giống như câu nói của ông gì gì đó trong Tam Quốc Diễn Nghĩa: “ Trời đã sinh ra Du sao còn sinh ra Lượng?”. Để cho tôi cái gì cũng phải chia đôi, cũng phải tranh đấu và giành giật.

Nhưng nếu quá khứ là nơi có thể quay về, quyền quyết định là thứ nằm trong tay tôi, tôi vẫn muốn được làm em gái anh. Bởi từ lâu, anh đã là một phần máu thịt trong tôi.

Người thứ tư là người mà tôi sẽ không bao giờ quên, đó chính là chị dâu tôi.

Tôi không biết chị yêu anh tôi sâu đậm bao nhiêu, cũng không biết đối với chị ấy anh tôi dành bao nhiêu phần tình cảm. Tôi chỉ biết chị là người đầu tiên ủng hộ quyết định bỏ học khối ngành kinh tế chuyển sang viết báo của tôi, cũng là người duy nhất nói tôi là cô bé xinh xắn nhất thế giới này.

Tôi gặp chị trong một lần anh trai dẫn về ra mắt bố mẹ. Nói thật, ấn tượng của tôi lúc đó không nhiều. Chỉ cảm thấy cuộc sống từ giờ chắc sẽ khó khăn hơn một chút, thủ đoạn bỏ ra chắc phải tăng gấp đôi. Bởi đối thủ của tôi hiện giờ không còn là một người mà tận những hai người.

Ngay ngày đầu tiên tôi mon men lân la đến làm quen với chị, hỏi đủ các loại sở thích và thói quen của chị. Bởi người ta vẫn nói, biết người biết ta trăm trận trăm thắng mà. Tôi hỏi, chị trả lời. Tôi liệt kê hết những thứ chị thích ra trong đầu, bắt mình phải cố nhớ. Nhưng chỉ ngay sáng hôm sau, qua một đêm ngon giấc, tôi đã quên béng hết tất cả nội dung câu chuyện và mục đích ngày hôm qua. Trong khi đó chị chưa bao giờ hỏi tôi thích màu gì, hoa gì, hay uống loại nước gì, vậy mà vẫn biết buổi tối tôi thích ngồi máy tính viết tiểu thuyết cho đến tận khuya, buổi sáng thích ngủ nướng đến tận trưa khỏi cần phải ăn sáng, thích màu trắng, yêu hoa Xuyến Chi, mơ ước lớn nhất là ngày nào cũng được uống sinh tố bơ mà không bị bệnh tiểu đường.

Nếu có một câu cuối cùng tôi muốn nói với chị, thì chắc chắn là hai câu hát mà tôi thích nhất:

“ Cám ơn trời, cám ơn đất, cám ơn ánh mặt trời chiếu xuống nhân gian

Cám ơn gió, cám ơn mưa, cám ơn vận mệnh đã cho chúng ta gặp nhau…"

Và người cuối cùng tôi muốn nhắc đến, muốn cám ơn thật nhiều, người đã dành thời gian đọc những dòng tâm sự cuối cùng này của tôi, đó chính là bạn.

Cám ơn bạn nếu bạn đọc nó đến những dòng cuối cùng.

Cám ơn bạn vì đã cho tôi cơ hội được chia sẻ những điều cuối cùng tôi muốn nói, cám ơn vì đã lắng nghe, thấu hiểu và cảm thông.

Đọc đến đây chắc bạn đang thắc mắc rằng, tất cả những người tôi nhắc đến ở trên đều yêu thương tôi thật lòng, vậy tại sao tôi phải từ bỏ cuộc sống này.

Nhưng cuộc đời mà, đừng có nhìn bề ngoài mà đánh giá tất cả. Trên dòng sông phẳng lặng không có nghĩa ở dưới không có sóng ngầm, một cô gái đang cười nhưng trong lòng thì đã chết.

Xung quanh tôi còn rất nhiều người yêu quý tôi, thậm chí cũng có thể vì tôi mà chết. Nhưng thế gian này có rất nhiều điều khó lý giải, tôi không chết vì những người yêu quý mình, nhưng họ không đủ sức để níu giữ tôi nữa rồi.

Chỉ là tôi muốn viết một bức thư tuyệt mệnh không có nước mắt. Để cho các bạn khi đọc lên đều không phải thương xót mà đau đớn. Tôi muốn để lại nụ cười đẹp nhất cho các bạn. Để cho các bạn không quên được rằng có một cô gái, như tôi, đã từng đi qua cuộc đời các bạn.



Thứ Hai, 18 tháng 6, 2012

Người đàn ông ....!!!



Bữa tối. Chàng trai và cô gái ngồi đối diện nhau.


- Cô gái vê cốc rượu trong tay và nói với chàng trai: "Em yêu anh".

- Chàng trai xoay xoay chiếc nhẫn cưới trên tay mình và nói: "Anh có vợ rồi".


-"Em không quan tâm, em chỉ cần biết tình cảm của anh. Anh có yêu em không?"

Chàng trai ngẩng đầu, quan sát cô gái ngồi đối diện mình. 24 tuổi, trẻ trung, có ý chí. Cơ thể tràn đầy sức sống, đôi mắt sáng và biết nói, đó thực sự là một cô gái tuyệt vời.

Thật đáng tiếc.

-"Nếu anh cũng yêu em, em sẽ là người tình của anh". Cô gái cuối cùng cũng không đợi được, nói thêm một câu.

-"Nhưng anh yêu vợ anh". Chàng trai trả lời một cách cương quyết.

-"Anh yêu cô ấy ư? Anh yêu gì chứ? Cô ấy bây giờ chắc đã già đi nhiều, chẳng thấy mặt bao giờ. Nếu không thì tại sao không thấy anh đưa cô ấy đến trong các bữa tiệc của công ty ….?"

Cô gái vẫn tiếp tục nói, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của chàng trai cô gái liền từ bỏ những ý nghĩ trong đầu mình.


-"Em yêu anh vì cái gì?". Chàng trai lên tiếng.

-"Trưởng thành, khẳng khái, nam tính, biết quan tâm đến người khác, và còn nhiều nữa. Dù sao thì anh khác hẳn với những người đàn ông em đã từng gặp, anh rất đặc biệt".

-"Em biết ba năm trước anh như thế nào không?". Chàng trai châm điếu thuốc nói.

-"Em không biết. Em không quan tâm cho dù anh có từng ngồi tù đi chăng nữa".

-"Ba năm trước, anh chỉ là người con trai tầm thường trong mắt em bây giờ". Chàng trai không để ý đến cô gái, tiếp tục nói.

"Một người tốt nghiệp đại học bình thường, công việc không thuận lợi, suốt ngày uống rượu, cáu bẳn. Không quan tâm đến chuyện yêu đương, hàng tối còn hay đi tìm gái bán hoa, bị công an bắt."

-"Vậy tại sao…." Cô gái trở nên hứng thú với câu chuyện, muốn biết điều gì đã làm chàng trai thay đổi.

-"Vì cô ấy à?"

-"Ừ".

-"Cô ấy hình như thấu hiểu được nội tâm của anh. Đã dạy anh rất nhiều điều, khiến anh không còn quan tâm đến những cái đã mất, không quan tâm đến những chuyện ngay trước mắt, mà cố gắng hoàn thiện mình.

Trước mặt cô ấy, anh như đứa trẻ chẳng hiểu sự đời. Lúc đó thật kỳ lạ, tính khí bướng bỉnh của anh biến đâu mất hết, anh bị cô ấy thuyết phục. Nghe theo lời cô ấy, chấp nhận thực tại, anh biết mình vô dụng nên làm việc chăm chỉ. Cuối năm ấy, công việc khởi sắc, anh và cô ấy liền kết hôn".

Chàng trai gẩy tàn thuốc, tiếp tục nói.

-" Lúc đó thực sự là những tháng ngày vất vả. Hai người, một chiếc giường, đồ đạc trong nhà chẳng có gì. Em có biết không, lấy nhau được một năm rồi mà anh mới mua được cho cô ấy cái nhẫn từ khoản tiền cả nửa năm tiết kiệm được đấy. Tất nhiên số tiền này do cô ấy tiết kiệm mà có, nếu cô ấy biết được thì chắc chẳng dám để anh mua đâu."

"Khoảng thời gian đó, do anh hút thuốc, uống rượu nên sức khoẻ không tốt. Mùa đông đến, tối nào cô ấy cũng nấu cho anh một bát canh nóng trước khi đi ngủ. Mùi vị đó chỉ có cô ấy mới làm được."

Chàng trai trầm ngâm nghĩ về ký ức mà quên mất thời gian, vẫn tiếp tục kể về những chuyện đã qua. Và cô gái cũng không có ý cắt ngang câu chuyện, vẫn lắng nghe. Lúc chàng trai chú ý đến thời gian, đã là 10h đêm.

-"À, xin lỗi em nhé, anh chẳng chú ý đến thời gian gì cả, đã muộn thế này rồi cơ à?" Chàng trai cười và xin lỗi cô gái.

-"Bây giờ em đã hiểu rồi chứ? Anh không thể nào và cũng sẽ không làm những chuyện có lỗi với cô ấy".

‘Vâng em hiểu rồi. Vậy là em đã thất bại rồi. Em tâm phục khẩu phục rồi." Cô gái thất vọng và lắc đầu nói. "Chỉ có điều, đến độ tuối của cô ấy, em sẽ còn tốt hơn cả cô ấy."

-"Ừ. Nếu thế thì em còn có thể tìm được chàng trai tốt hơn mà, đúng không?".

-"Muộn rồi, cơm canh ở nhà chắc cũng đã nguội cả, anh đưa em về nhé." Chàng trai đứng dậy tỏ ý muốn đưa cô gái về.

-"Không cần đâu, em tự về được mà". Cô gái xua tay nói. "Anh về đi, đừng để cô ấy lo lắng". Chàng trai cười rồi quay lưng ra về.

"Cô ấy đẹp không?"

"Đúng thế. Cô ấy rất đẹp".

Bóng chàng trai mờ dần trong màn đêm, để lại cô gái với ánh nến chói loà trong đêm tối.

Chàng trai về đến nhà, mở cửa và bước vào phòng ngủ, bật đèn lên.

Chàng đi đến mép giường và ngồi xuống.

"Bà xã, đã là người thứ tư rồi. Em đã làm gì mà khiến anh thành người tốt thế này, nhiều người thích anh quá rồi. Làm không tốt thì chắc anh sẽ thay lòng mất. Sao lại khiến anh thành người tốt thế này , sao em nỡ ra đi trước chứ? Anh, anh một mình cô đơn quá à…"

Chàng trai lặng người đi và nói không thành tiếng.

Nước mắt từng giọt, từng giọt lăn dài trên má chàng trai, rơi xuống khung ảnh trong lòng bàn tay chàng trai. Dưới ánh đèn mờ, trong bức ảnh cũ hiện ra nét mặt dịu dàng của một cô gái đã quá cố.


http://my.opera.com/ciaboy224/blog/2012/06/09/only-love-june-9th-2012 — with Thuy Nguyen.

Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2012

THE BEST STORIES IN ENGLISH LANGUAGES ....!!!

Why women cry ...!!!



Why are you crying, a young boy asked his Mom?

"Because I'm a woman," she told him.

"I don't understand," he said.

His Mom just hugged him and said, "And you never will, but that's O.K.".......

Later the little boy asked his father, "Why does Mom seem to cry for no reason?". "All women cry for no reason," was all his Dad could say......

The little boy grew up and became a man, still wondering why women cry.

Finally he put in a call to God and when God got back to him, he asked "God, why do women cry so easily?"

GOD answered......

"When I made woman, I decided she had to be special. I made her shoulders strong enough to carry the weight of the world, yet, made her arms gentle enough to give comfort... I gave her the inner strength to endure childbirth and the rejection that many times will come even from her own children.

I gave her a hardness that allows her to keep going and take care of her family and friends, even when everyone else gives up, through sickness and fatigue without complaining....

I gave her the sensitivity to love her children under any and all circumstances. Even when her child has hurt her badly....

She has the very special power to make a child's boo-boo feel better and to quell a teenager's anxieties and fears....

I gave her strength to care for her husband, despite faults and I fashioned her from his rib to protect his heart....

I gave her wisdom to know that a good husband never hurts his wife, but sometimes tests her strengths and her resolve to stand beside him unfalteringly....

For all of this hard work, I also gave her a tear to shed. It is hers to use whenever needed and ! it is her only weakness....
When you see her cry, tell her how much you love her, and all she does for everyone, and even though she may still cry, you will have made her heart feel good.

*******************************

DO IT NOW….!!!

In a crash course in psychology, the professor gave the assignment to the students: "Within a week, you go to someone you love, and tell them that you love them. They are people that you have never or rarely told such words."

The assignment looked easy. However, almost the men of the course, who were over 30 years old, found it difficult to carry out because rarely had they expressed their feelings to someone else.

At the beginning of the next class, the professor asked his students to retell their stories. It seemed that he waited for a woman, but an arm of a man raised. He looked so touched. He began his story:

“Five years ago, my father and I had a vicious disagreement and never really resolved it. We avoided seeing each other unless we absolutely had to at family gatherings. Even those times, we hardly spoke. So by the time I got home, I had convinced myself I was going to tell my father I loved him.

Just making that decision seemed to lift a heavy load off my chest. During that night, I hardly slept. Next day, I was at my parents' house ringing the doorbell, praying that Dad would answer the door. I was afraid if Mom answered, I would chicken out and tell her instead. But as luck would have it, Dad did answer the door.

‘I didn't waste any time’ - I took one step in the door and said, ‘Dad, I just came over to tell you that please forgive me and I love you.’

It was as if a transformation came over my dad. Before my eyes his face softened, the wrinkles seemed to disappear and he began to cry. He reached out and hugged me and said, ‘I love you too, son, but I've never been able to say it.’

But that's not even my point. Two days after that visit, my dad had a sudden heart attack and now is still in the hospital. If I am still hesitating about talking to my father, I may not have no chance to do so.”

- Dennis E. Mannering

No man truly has joy unless he lives in love.

- St. Thomas Aquinas

You must give time to your fellow men - even if it's a little thing.

- Albert Schweitzer

Patty Hansen

________________________________

AN ACT OF KINDNESS

President Abraham Lincoln often visited hospitals to talk with wounded soldiers during the Civil War. Once, doctors pointed out a young soldier who was near death and Lincoln went over to his bedside.

"Is there anything I can do for you now?" asked the president.

The soldier obviously didn't recognize Lincoln, and with some effort he was able to whisper, "Would you please write a letter to my mother?"

A pen and paper were provided and the president carefully began to write down what the young man was able to say:

"My dearest mother, I was badly hurt while doing my duty. I'm afraid I'm not going to recover. Don't grieve too much for me, please. Kiss Mary and John for me. May God bless you and father."

The soldier was too weak to continue, so Lincoln signed the letter for him and added, "Written for your son by Abraham Lincoln."

The young man asked to see the note and was astonished when he discovered who had written it.

"Are you really the president?" he asked.

"Yes, I am," Lincoln replied quietly. Then he asked if there was anything else he could do.

"Would you please hold my hand?" the soldier asked. "It will help to see me through to the end."

In the hushed room, the tall gaunt president took the soldier's hand in his and spoke warm words of encouragement until death came.

- The Best of Bits & Pieces

___________________________

PERFECT HEART


One day a young man was standing in the middle of town proclaiming that he had the most beautiful heart in the whole valley. A large crowd gathered and they all admired his heart for it was perfect. There was not a mark or flaw in it. Yes, they all agreed it truly was the most beautiful heart they had ever seen. The young man was very proud and boasted more loadly about his beautiful heart.

Suddenly, an old man appeared at the front of the crowd and said, "why your heart is not nearly as beautiful as mine." The crowd and the young man looked at the old mans heart. It was beating strongly but full of scars, it had places where pieces had been removed and other pieces put in, but they didn't fit quite right and there was several jagged edges. In fact, in some places there were deep gouges were whole pieces were missing. The people stared -- How can he his heart is more beautiful, they thought?

The young man looked at the old mans heart and saw it's state and laughed. "You must be joking," he said> "Compare your heart with mine, mine is perfect and yours is a mess of scars and tears." "Yes," said the old man, "Yours is perfect looking but i would never trade with you. You see, every scar represents a person to whom i have given my love - I tear out a peice of my heart and give it to them, and often they give me a piece of there heart which fits into the empty place in my heart, but because the pieces arn't exact, i have some rough edges, which i cherish, because they remind me of the love we shared.

Sometimes i have given pieces of my heart away, and the other person hasn't returned a piece of his heart to me. These are the empty gouges -- giving love is taking a chance. Although these gouges are painful, they stay open, reminding me of the love i have for these people too, and i hope someday they may return and fill the space i have waiting. So now do you see what true beauty is?

The young man stood silently with tears running down his checks. He walked up to the old man, reached into his perfect young and beautiful heart, and ripped a piece out. He offered it to the old man with trembling hands. The old man took his offering, placed it in his heart then took a piece from his old scarred heart and placed it in the wound in the young mans heart. it fit, but not perfectly, as there was some jagged edges. the young man looked at his heart, not perfect anymore but more beautiful than ever, since love from the old mans heart flowed into his. They embraced and walk away side by side.


*****************************************************************

king_with_four_wives.jpgThe king with four wives

Once upon a time....there was a rich king who had four wives. He loved the fourth wife the most and adorned her with rich robes and treated her to the finest delicacies. He gave her nothing but the best. He also loved the third wife very much and showed her off to neighbouring kingdoms. However, he feared that one day she would leave him for another.

He also loved the second wife. She was his confidante and was always kind, considerate and patient with him. Whenever the King faced a problem, he could confide in her to help him get through the difficult times.

The King's first wife was a very loyal partner and had made great contributions in maintaining his wealth and kingdom. However, he did not love the first wife and although she loved him deeply, he hardly took notice of her.

One day, the King fell ill and he knew that his time was short.

Thus, he asked the 4th wife, "I have loved you the most, endowed you with the finest clothing and showered great care over you. Now that I'm dying, will you follow me and keep me company?"

"No way!" replied the 4th wife and she walked away without another word. Her answer cut like a sharp knife right into his heart.

The sad King asked the 3rd wife, "I have loved you all my life. Now that I'm dying, will you follow me and keep me company?"

"No!" replied the 3rd wife. "Life is too good! When you die, I am going to remarry!" His heart sank and turned cold.

He then asked the 2nd wife, "I have always turned to you for help and you've always been there for me. When I die, will you follow me and keep me company?"

"I'm sorry, I can't help you out this time!" replied the 2nd wife. "At the very most, I can only send you to your grave." Her answer came like a bolt of thunder and the King was devastated.

Then a voice called out: "I'll leave with you and follow you no matter where you go."

The King looked up and there was his first wife. She was so skinny, because she suffered from malnutrition. Greatly grieved, the King said, "I should have taken better care of you when I had the chance!"

In Truth, we all have four wives in our lives:

Our 4th wife is our body. No matter how much time and effort we lavish in making it look great, it'll leave us when we die.

Our 3rd wife is our possessions, status and wealth. When we die it will all go to others.

Our 2nd wife is our family and friends. No matter how much they have been there for us, the furthest they can stay by us is up to the grave.

Our 1st wife is our Soul, often neglected in pursuit of wealth, power and pleasures of the ego. However, our Soul is the only thing that will follow us wherever we go. So cultivate, strengthen and cherish it now! It is your greatest gift to offer the world.

Thứ Năm, 7 tháng 6, 2012

Truyện: ANH... EM không phải là con đĩ ...!!!

Đàn ông cho dù có tốt đến cách nào, là người ra sao, kể cả dân trí thức như tôi, khi ăn nằm với vợ không ngọt ngào, đều tự có cớ cho bản thân được phép đi tìm hoa. Đi rồi lại về, thế là ổn. Có trách thì lúc tôi lấy vợ, tôi không yêu, chỉ lấy vì đã đến tuổi có gia đình, cần một người vợ, thế thôi. 

Hôm nay mưa và nắng giao nhau, cả hai như muốn dành không gian để dạo chơi nên tạo thành cái khí trời lúc nhè nhẹ, man mát, lúc thì lại âm ẩm, khô khan. Tôi lại muốn đi tìm hoa, thế là tôi gặp em. Một đóa hoa quá nhỏ bé, quá bình thường, trong mắt em tôi thấy hiện lên rõ rệt sự non nớt pha lẫn sự lạnh lùng. Song không quan tâm là mấy, tôi chọn em cũng chỉ muốn giải quyết và về nhà sớm. 


- Em bao nhiêu tuổi, và cần bao nhiêu tiền ? 


- 18, 300/dù. Tên, tuổi của a, và cho wc, e k muốn gặp người thân 


- Anh àh, 32, tên Thắng, đã có gia đình. 


- What ? Anh có vợ rồi à, và anh đang đi tìm gái à ? 


- Em hỏi làm gì ? Có thể giảm giá cho anh không ? 


- Em chọn anh. Tới đi, sao cũng được... 


Lúc ngả giá với bông hoa của tôi, giọng điệu em nghe đắng. Đắng vô cùng, không như những bông hoa khác ngọt ngào mời mọc, tôi có cảm giác như nếu chỉ cần k theo em điều gì, em sẽ out nick tôi ngay, mà mặc dù em quá đỗi bình thường, không đẹp, không body. Điều đó làm cảm giác của một gã đàn ông tăng lên gấp bội, tôi muốn em.  

Đón em, tôi giật mình. Trước mặt tôi chỉ là một nụ hoa chưa hé nở. Em yếu đuối, em mỏng manh, với một đôi mắt xa xăm, đôi mắt ấy nhìn tôi như thể chỉ lập tức muốn tôi biến mất khỏi trái đất này. Bông hoa dại của tôi ngồi trên xe, hay tay nắm chặt yên xe sau lưng, mặc tôi nói chuyện, em chỉ trả lại tôi bằng sự yên lặng lạnh lùng. Tôi bật cười và nghĩ, em quả thực không chuyên nghiệp và chiều " khách hàng " của em một chút nào cả. 

Dường như lúc ấy mưa giành chiến thắng bởi cuộc tranh giành không gian cùng nắng. Mưa không to, nhưng cứ cố chạy thế này thì tôi và em đều sẽ ướt mất, nên tôi tấp vào một gốc cây, vội vã tìm áo mưa mặc vào. Thoáng 1 giây, tôi thấy trên gương mặt em nong nóng một giọt nước mắt, hay đó chỉ là mưa chạm nhẹ vào gò má em? 


Đến nhà trọ, em ngồi yên. Tôi bật cười : 


- Vào tắm đi em, sao lại ngồi đấy. 


- Ơ..ok. Chờ một chút. 


Lại một lần nữa, tôi sợ ánh mắt em, em nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng và phẫn nộ đến khiếp sợ, song nó lại chuyển thành sự lạc lõng và sợ hãi. Em quay mặt đi bước vào phòng tắm. Tiếng nước chãy hôm nay lạ thật, nghe như từng tiếng nấc nhỏ vang lên. Trời hôm nay lạ quá, một màu xám ảm đạm. Em bước ra, mặc quần áo, và khăn tắm thì để hết cả ngoài này. Ôi bông hoa đáng thương nhỏ bé, em run khi tôi bảo em lại gần. Cái run đáng ghét của em làm dục tính trong tôi trỗi lên quá đỗi. Tôi biết em là bông hoa lạc đường, em khờ dại trước một rừng hoa rực rỡ lẳng lơ ngoài kia. Song tôi chỉ muốn đi tìm hoa, thưởng thức chứ không hề muốn giữ lấy bông hoa ấy để nâng niu. 


... 


Cơ thể em run bần bật khi tôi chạm vào, tay em nắm chặt ga giường, mắt em nhắm nghiền, môi em mím chặt, và em nằm yên. 


.................................................. ..................... 


Sau lần đó, tôi biết em không thuộc vào cái thế giới mà em đang lún chân vào. Tôi không muốn một đóa hoa nhỏ bé ấy cứ cố chống chọi bằng những chiếc gai chưa đủ cứng cáp với cuộc sống này, với sự hỗn loạn gì đó đang diễn ra trong em. Tôi thực sự muốn giúp em, song tôi sợ gặp em lần nữa vì tôi biết tuổi của em còn rất nhỏ. Một người có danh tiếng như tôi không bao giờ muốn phá hoại cái thanh danh chỉ vì một cô gái làng chơi cả. 


Cả tuần ấy, tôi không yên với những dòng suy nghĩ về em, em nao phải gái làng chơi, dường như em chỉ là một đóa hoa nhỏ bé khờ dại vô tình để một đợt bảo cuốn em sang chốn ấy. Em còn đó, lững lơ, thế nên tôi thấy mình phải cứu em ra.... 


Trời hôm nay trong xanh, ánh nắng dìu dịu tỏa ấm cả khí trời. Song đường Sài Gòn bụi bặm quá, hỗn độn quá, cái âm thanh ấy cứ hòa vào nhau .. tạo nên cái cảm giác nôn nóng, vội vã chạy đua với thời gian. Tôi hẹn gặp em, em đồng ý. 


- Hôm nay em muốn đi đâu. 


- Oh, đi đâu cũng được, khác biệt gì nhau hả anh. Lên mặt trăng nhé. Haha 


Tôi im lặng. Tiếng cười và giọng nói của em bây giờ lạnh lùng hơn, cay đắng hơn, gương mặt em mệt mỏi với đôi mắt thâm quần, xa xăm. Phải chăng tôi đã lầm, hay thực sự em cũng chỉ là một con điếm mới vào nghề cho nên còn thiếu chuyên nghiệp mà thôi ? 


- Em đang làm gì ? 


- Thế anh đang chở em đi đâu và làm gì ? Em nói bằng âm thanh giễu cợt. 


Tìm một quán coffee yên tĩnh, tôi chở em vào. Tôi cảm thấy em vừa định nói điều gì đấy rồi lại thôi, em tiếp tục yên lặng không nói lời nào. 


- Em uống gì ? 


- Sao anh lại chở em vào đây ? 


Em nhìn tôi dò xét với vẻ rằng hôm nay anh không hứng à làm tôi chỉ muốn đè em xuống, cởi phăng quần áo em ra và cho biết thế nào là không hứng. Một con đĩ như em cũng chỉ cần tiền và sợ mất thời gian khi chỉ uống nước với khách hàng sẽ không được lợi lộc gì. 


- Em đừng lo, tiền anh vẫn trả cho em. Ngồi đây uống nước đã, em uống gì ? 


- Chanh đá, không đường. 


- Chua thế sao mà uống hả em ? 


Tôi hỏi em nhưng vẫn bảo phục vụ làm đúng theo những gì em nói. Nhìn xung quanh, tôi mới để ý đến tên quán này là "Cỏ Dại" . Giống như người con gái ngồi trước mặt tôi. Em mỏng manh như những bông hoa dại nhưng cứ cố giương ra vẻ ương ngạnh của mình. Có ly nước trong tay, em cứ đùa với những viên đá sóng sánh long lanh mà khuấy khuấy. Cho viên đá vào miệng, em xuýt xoa.. 


- Lạnh thật ! 


- Em hâm à, đá không lạnh thì cái gì lạnh? 


Trả lời tôi chỉ là tiếng leng keng của thành ly nước em đang uống và chiếc muỗng em đang cầm. Tôi khó chịu khi thái độ của em cứ như vậy... 


- Em hỗn quá, sao lại làm nghề này ? 


- Nghề gì anh ? 


Haha, em lại còn giả ngây thơ không biết tôi đang nói về việc gì. Nhiều lúc tôi chỉ muốn vả cho em mấy bạt tai. 


- Thì làm đĩ . 


Buông chiếc muỗng, rời mắt khỏi ly nước, đôi mắt em đi tìm ánh mắt tôi với tất cả sự lạnh lùng và căm ghét mà em có được lúc ấy, em nhẹ nhàng ... 


- Vì Tiền . 


Thế là rõ, loại người như em cũng chỉ vì tiền mới làm nghề này thôi, kể cả gương mặt non choẹt đang ngồi trước mặt tôi cũng không ngoại lệ. 


- Thế thì em nên học cách làm đĩ cho chuyên nghiệp đi. Cứ kiểu này thì không có khách đâu. 


Buông xong câu nói ấy, bắt gặp ánh mắt em đau đớn, dù chỉ là trong phút chốc. Nhưng chắc là do tôi tưởng tượng mà thôi. 


- Ừh, sẽ học để chuyên nghiệp hơn. Lúc ấy anh lại gọi em nhé. 


Âm thanh tôi vừa nghe thấy, hòa với dòng nhạc dịu êm của quán nước này thật không hợp chút nào. Cái âm thanh từ đôi môi em phát ra. Lạnh lùng, và bất cần. 


......................................... 


Vì một thời gian dài bận rộn với công việc nên tôi không gặp em, và hình như tôi nhớ em. Tôi lại online để tìm em. Em nhắn tin nói đã xóa nick này và để lại số điện thoại cho tôi. Tôi gọi cho em, trả lời tôi là một giọng nói trong trẻo như đượm buồn của một cô gái nào đó. 


- A lô, ai đó ạ ? 


- Điện thoại này phải của .. chết thật, cô ấy không nói rõ tên mình.. xin lỗi, tôi nhầm số. 


Tôi bối rối không biết phải nói sao. Mà em thật lạ, điện thoại làm ăn của mình mà không chịu giữ lấy. 


- Anh à ? Em đây, anh muốn gặp em à ? 


Giọng nói kia lập tức chuyển thành giọng nói của em. Tôi vẫn nghĩ em thật tài tình, có lẽ lúc nãy em đang chờ điện thoại của gã trai nào đó khác nên giả giọng dễ thương ấy. Song tôi không quan tâm, hôm nay tôi muốn gặp em, thõa mãn. Từ sau lần gặp em, dường như tôi chán tất cả những bông hoa khác, đó cũng là điều làm tôi cảm thấy khó chịu và lo lắng. Tôi không thể để em quyến rũ - không thể để một con đĩ như em quyến rũ. 


- Mình ra ngoại ô chơi nhé em, ra vùng nào sông nước ấy. 


- Anh muốn thay đổi không khí à, ok. 


Em cười, lần đầu tiên tôi thấy em cười lại là nụ cười nhếch mép, khinh khi như thế này. Điều đó làm tôi không ưa, không ưa em * thõa mà còn ra vẻ. 


- Em vẫn chẳng học được cách ngọt ngào sao ? 


- Hì, có lẽ, em chẳng ưa việc này. 


- Thế thì sao lại làm ? 


- Tiền. 


Vẫn câu trả lời ấy, nhưng lần này em khuyến mãi cho tôi thêm nụ cười. Nụ cười bất cần. 


- Tiền, có thế thôi à, anh bao em nhé ? 


Ngẩng đầu lên nhìn tôi, lại mỉm cười, em ngã giá.. 


- Bao thế nào, trả nhiêu tiền ? 


- Đồ .. đồ.. 


- .. Đĩ . hahaha 


Em thêm vào câu nói của tôi còn lấp lững và cười to. Nụ cười em làm tôi sợ. Nụ cười chứa đựng bao nhiêu sự ai oán, cay cú. Em thật lạ, chính em làm nghề này không ai ép buộc, vậy mà cứ làm ra vẻ cay cú về nó, chẳng khác gì em đang khinh khi chính bản thân mình. Tôi chưa từng gặp một cô điếm nào như em trước đây cả. 


Chở em ra ngoại thành, ra với vùng sông nước yên tĩnh. Thật ra tôi ra đây, bởi vì tôi không muốn để người thân bắt gặp mình đi ăn vụng, và với một cô gái trẻ như em. Thấy động tác em hít hà tận hưởng không khí trong lành ở đây, thật đáng yêu vô cùng. Thuê một cái ghe nho nhỏ, tôi chèo ra giữa hồ. 


- Em biết bơi không ? 


- Không. 


- Thế em sợ không ? 


- Không. 


Cho ghe dừng lại, tôi lại gần em. Trông em bình tĩnh lắm, gương mặt em nhìn tôi không chút cảm xúc nào cả, đôi mắt em nhìn ra sau gáy tôi, rồi bỗng mất hút trong xa xăm, mắt em khép lại. 


Tiếng nước chãy, tiếng ghe bập bềnh, tiếng tôi thở, không có âm thanh nào từ nơi em. 


.............................. 


Thời gian sau, tôi đi với em thường hơn. Đương nhiên là em không online, vì tôi đang bao em, trả tiền em hàng tuần dù đôi khi không làm gì em cả. Tôi làm việc, em giúp tôi. Tôi mệt mỏi, em thư giãn dùm tôi. Cứ thể trôi qua nữa năm, em bây giờ trông tràn trề sức sống, không phờ phạc như trước kia nữa. Nhưng ở em vẫn chỉ là những nụ cười nửa môi và ánh mắt xa lạ dành cho tôi. Mọi chuyện diễn ra bình thường cho đến này em đòi gặp con gái tôi... 


- Anh, cho em gặp bé Lan nhé. 


- Tại sao ? Để làm gì vậy em. 


- Cho em gặp đi mà. 


Giọng nói em bây giờ khác trước, lúc nũng nịu, lúc cương quyết, lúc lạnh lùng... chứ không như ngày xưa, em nói với tôi chỉ với sự giễu cợt bất cần. 


Và em gặp Lan, con gái tôi. 


Con bé nhìn em, ánh mắt dò xét, dường như tôi cảm thấy con bé 4 tuổi đang tìm hiểu xem người trước mặt nó là ai, là gì cũa ba. Mà đôi khi do tôi quá lo sợ Lan sẽ về mách mẹ nên ưởng tượng thấy thế. 


Em nói giỡn, em cười đùa với Lan. Nhìn cả hai chỉ như hai chị em tung tăng nô đùa. Em còn nhỏ dại quá, ôi em tôi, sao em phải vì tiền mà bước chân vào con đường này, tôi không biết. 


.... 


Mọi chuyện có lẽ sẽ luôn tốt đẹp nếu em không hỏi tôi câu hỏi mà bấy lâu nay tôi không muốn 


nghe nhất. 


- Anh sẽ li dị và lấy em chứ ? 


- ... 


- Anh biết em tốt hơn vợ anh mà ? 


- ... 


- Anh có yêu em không ? 


- Có, nhưng mà... 


- ... em là đĩ, và anh chỉ đang bao em ? 


- ... k..h.ô..n..g. Không hẵn vậy... 


Em quay mặt bước đi, trao cho tôi một ánh mắt đau thương, rồi em quay mặt bước đi. Vai em run bần bật, dường như em khóc... 


- Em sẽ gọi cho anh sau... 


Dáng em không vững, làm tôi chỉ muốn chạy theo, ôm lấy em, vỗ về, nhưng tôi không thể. Vì em rốt cuộc chỉ là một bông hoa dại tôi thưởng thức ven đường. Dù tôi yêu em, dù tôi say mê em, thì phía trước vẫn có một gia đình chờ tôi về. Giọt nước mắt hôi hổi chực rơi ra, nuốt vào. Tôi xót xa cho thân phận em bạc kiếp. 


............................... 


- A lô, anh đến đón em. Nhà trọ ngày đầu tiên anh đi với em ấy. 


Một ngày mưa, em đang ở nhà trọ nơi tôi đưa em đến lần đầu. Lòng tôi cay cú. Em quả thực là ngựa quen đường cũ, khi không có tôi thì vội vã đi tìm những gã đàn ông khác. 


- Sao em phải làm vậy ? 


Nhìn những vết hằn trên tay em, nhìn những giọt nước còn đọng trên gò má em, nhìn môi em mỉm cười yêu đuối, nhìn ánh mắt xa xăm em chào tôi... làm tôi thương em quá, giá mà tôi có thể bảo bọc em cả cuộc đời... 


- Anh chở em ra biển nhé anh. 


- Giờ này à? Trưa rồi. 


- Đi mà anh, em xin anh. 


Từng hơi thở em yếu đuối phát ra. Làm trái tim tôi chùn xuống. Biển cũng không xa lắm. Lần này tôi sẽ bắt em bỏ cái thế giới ấy, nhất định tôi phải đưa em trở về.... 


........................................... 


Tôi và em ra biển. Em dường như sắp gục ngã mất, chặng đường không xa. Nhưng vì em đã mệt mỏi từ trước nên tôi thấy em như mền nhũn trong từng bước chân. Cái vẻ cứng cáp em tạo ra ngày thường cũng biến mất. Gió to quá. Tôi tưởng chừng như gió có thể sẽ bất cứ lúc nào thổi bay em. Trước không gian bao la, em đứng đấy, nhỏ bé và yếu đuối. Em khóc, lần đầu tiên em khóc nức nở, lần đầu tiên tôi thấy cơ mặt em thay đổi khi khóc, lần đầu tiên tôi nghe từng tiếng nấc em vang lên. 


Chưa bao giờ tôi cảm thấy bất lực đến thế. Không thể chạy vào ôm lấy em. Tôi chỉ biết đứng đấy. Im lặng. Tôi cảm thấy nếu tôi lại gần em, khoảnh khắc ấy sẽ lại biến mất và thay vào đấy là bộ mặt hằng ngày của em. 


- Chở em tới khúc kia nhé a. 


Em nín khóc và bảo tôi chở đi chổ khác. Giọng nói em xa lạ quá. Cô gái này thật lạ, dường như bên trong cái vóc dáng nhỏ bé kia là cả một rừng hỗn độn cảm xúc. 


- Chỗ này vắng vẻ quá, sao em biết nó ? 


- Vì em đến đây rồi. 


- ... 


- Chết, em để quên đồ. Anh quay lại chỗ củ lấy giùm em nhé. Em chờ anh ở đây. 


Dường như em đang muốn trã đủa bằng cách hành hạ tôi chạy tới chạy lui. Nhưng không sao. Tôi chìu em. 


- Em yêu anh. 


- Anh cũng yêu em mà. 


Em ôm tôi bằng tất cả sức lực em có được. Ánh mắt em nhìn tôi lưu luyến, dịu dàng, nụ cười em hiền hòa. Em lạ thật. Tôi không thể nào hiểu được em đang nghĩ gì. 


Xoay lưng lấy xe chạy đi, bỗng dưng tôi cảm giác rồi em sẽ không còn bên tôi nữa một ngày không xa. Mắt em lại xa xăm, khẽ khép. 


.................................................. ....................... 

" Anh, đây là tất cả số tiền anh đã bao em, trả cho em khi em ngủ với anh. Thế thì em không còn là đĩ nữa anh nhé. 

Ngày hôm nay em đã tập làm đĩ - Nhưng cảm giác khó chịu lắm anh à. Đúng là em không hợp với nghề này. Hoàn toàn không ưa nó. 


Em không là đĩ, vì em yêu anh. Em đã ngủ với anh, nhưng không phải thân phận gái bao mà anh nghĩ. Em không phải loài hoa đêm anh thưởng thức. 


Em không muốn là đĩ, nên em ra đi để cuốn trôi cái thân phận ấy em đang mang.


Nơi bắt đầu, sẽ là điểm dừng. Ngày xưa ở đây, đời cay độc cướp đi của em đời con gái, tiếng cười. Ngày hôm nay ở đây, em ích kỉ cướp đi cuộc đời mình. 


Anh à, xin lỗi, nhưng em không phải một con đĩ ! " 


... 

" Nhớ, nhớ người con gái, và đôi mắt thu cả hồn tôi ... 

Nhớ, nhớ về đôi môi, một đôi môi hồng tươi trong nắng ... 


Nhớ, nhớ từng nụ cười, từng nụ cười say đắm tim tôi ... 


Và tim tôi, con ghi sâu mãi hình bóng ấy... 

...... 

Tôi đi tìm... tìm em nơi đâu ??

Mẫu truyện ngắn về cha !!!!



Truyện thứ nhất: TÔ MÌ

Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách rất đặc biệt, một người cha và một người con. Nói đặc biệt là bởi vì người cha bị mù. Người con trai đi bên cạnh cẩn mẫn dìu người cha. Cậu con trai trạc mười tám mười chín tuổi, quần áo đơn giản, lộ rõ vẻ nghèo túng, nhưng từ cậu lại toát lên nét trầm tĩnh của người có học, dường như cậu vẫn đang là học sinh..

Cậu con trai tiến đến trước mặt tôi: "Cho hai bát mì bò!", cậu nói to. Tôi đang định viết hoá đơn, thì cậu ta hướng về phía tôi và xua xua tay. Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ta, cậu ta nhoẻn miệng cười biết lỗi, rồi chỉ tay vào bảng giá treo ở trên tường, phía sau lưng tôi, bảo tôi rằng chỉ làm 1 bát mì cho thịt bò, bát kia chỉ cần rắc chút hành là được. Lúc đầu, tôi hơi hoảng, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay. Hoá ra, cậu ta gọi to hai bát mì thịt bò như vậy là cố tình để cho người cha nghe thấy, thực ra thì tiền không đủ, nhưng lại không muốn cho cha biết. Tôi cười với cậu ta tỏ vẻ hiểu ý.
Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai bát mì nóng hổi. Cậu con trai chuyển bát mì bò đến trước mặt cha, ân cần chăm sóc: "Cha, có mì rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn thận kẻo nóng đấy ạ!". Rồi cậu ta tự bưng bát mì nước về phía mình. Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa dò dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Mãi lâu sau, ông mới gắp trúng một miếng thịt, vội vàng bỏ miếng thịt vào bát của người con. "An đi con, con ăn nhiều thêm một chút, ăn no rồi học hành chăm chỉ, sắp thi tốt nghiệp rồi, nếu mà thi đỗ đại học, sau này làm người có ích cho xã hội." Người cha nói với giọng hiền từ, đôi mắt tuy mờ đục vô hồn, nhưng trên khuôn mặt đầy nếp nhăn lại sáng lên nụ cười ấm áp. Điều khiến cho tôi ngạc nhiên đó là, cái cậu con trai đó không hề cản trở việc cha gắp thịt cho mình, mà cứ im như thóc đón nhận miếng thịt từ bát của cha, rồi lại lặng lẽ gắp miếng thịt đó trả về.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy, dường như thịt trong bát của người cha cứ gắp lại đầy, gắp mãi không hết. "Cái quán này thật tử tế quá, một bát mì mà biết bao nhiêu là thịt." Ông lão cảm động nói. Kẻ đứng ngay bên cạnh là tôi, chợt toát hết cả mồ hôi, trong bát chỉ có vài mẩu thịt tội nghiệp, quắt queo bằng móng tay, lại mỏng chẳng khác gì xác ve. Người con trai nghe vậy vội vàng tiếp lời cha: "Cha à, cha ăn mau ăn đi, bát của con đầy ắp không biết để vào đâu rồi đây này. " "Ừ, ừ, con ăn nhanh lên, ăn mì bò thực ra cũng có chất lắm đấy."

Hành động và lời nói của hai cha con đã làm chúng tôi rất xúc động. Chẳng biết từ khi nào, bà chủ cũng đã ra đứng cạnh tôi, lặng lẽ nhìn hai cha con họ. Vừa lúc đó, cậu Trương đầu bếp bê lên một đĩa thịt bò vừa thái, bà chủ dẩu dẩu môi ra hiệu bảo cậu đặt lên bàn của hai cha con nọ. Cậu con trai ngẩng đầu tròn mắt nhìn một lúc, bàn này chỉ có mỗi hai cha con cậu ngồi, cậu ta vội vàng hỏi lại: "Anh để nhầm bàn rồi thì phải?, chúng tôi không gọi thịt bò." Bà chủ mỉm cười bước lại chỗ họ: "Không nhầm đâu, hôm nay chúng tôi kỉ niệm ngày mở quán, đĩa thịt này là quà biếu khách hàng. " Cậu con trai cười cười, không hỏi gì thêm.

Cậu lại gắp thêm vài miếng thịt vào bát người cha, sau đó, bỏ phần còn thừa vào trong một cái túi nhựa. Chúng tôi cứ im lặng chờ cho hai cha con ăn xong, rồi lại dõi mắt tiễn hai cha con ra khỏ quán. Mãi khi cậu Trương đi thu bát đĩa, đột nhiên kêu lên khe khẽ. Hoá ra, đáy bát của cậu con trai đè lên mấy tờ tiền giấy, vừa đúng giá tiền của một đĩa thịt bò, được viết trên bảng giá của cửa hàng. Cùng lúc, Tôi, bà chủ, và cả cậu Trương chẳng ai nói lên lời, chỉ lặng lẽ thở dài, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng.


Truyện thứ 2: GIẤC MƠ ĐI HỌC CỦA CHA

Ngày còn nhỏ cứ tối ăn cơm xong là cha lại "bắt" 4 chị em ngồi vào bàn học, lúc đó tôi vẫn không hiểu được tại sao cha tôi lại khó tính đến như thế....

50 tuổi, cha tôi vẫn còn chập chờn giấc mơ cắp sách tới trường. Cha kể ngày đó nhà nghèo, đông anh em, ông nội lại công tác xa nhà nên cha phải nghỉ học một năm để ở nhà làm nông ngiệp cùng bà nội. Chưa được một năm thì cha lại có giấy gọi nhập ngũ. Ngày cha lên đường, bà thương cha nên khóc mãi làm cha không dám ngoảnh mặt lại chào bà... Cha bỏ lại giấc mơ được học tiếp để khoác balô lên vai bước đi.

Cha đi, đến khi phục viên trở về trình độ học vấn vẫn là 9/10. Ngày còn nhỏ cứ tối ăn cơm xong là cha lại "bắt" 4 chị em ngồi vào bàn học, lúc đó tôi vẫn không hiểu được tại sao cha tôi lại khó tính đến như thế. Cha bắt chúng tôi ngồi học phải thật thẳng lưng, phải cầm bút đúng cách và phải giữ gìn sách vở thật cẩn thận. Lúc đó tôi nghĩ chắc do cha là bộ đội nên cha mới nguyên tắc như thế - và mấy chị em tôi thấy ghét sự nghiêm khắc đó.

Rồi một tối khi cả nhà vừa ăn cơm xong, cha bảo cha có chuyện muốn tâm sự với các con. Tôi còn nhớ lúc đó tôi vào lớp 9, các em cũng đã "người lớn hơn", cha bảo:

- Các con có biết tại sao cha hay kèm cặp các con học hơn những người cha khác không?

- .....

- Ngày xưa, đáng lẽ ra cha cũng được học hành đến nơi đến chốn, nhưng vì hoàn cảnh nên cha không tiếp tục được. Vậy mà đến giờ thỉnh thoảng cha vẫn còn mơ thấy cha được đi học như ngày xưa. Giấc mơ này cứ ám ảnh cha mãi!

-......

- Cha nói điều này không phải là để tạo áp lực cho chị Mai sắp thi đâu mà là cha kể ra rồi thì các con sẽ hiểu cha hơn.

Nhìn thấy cha nghẹn ngào chia sẻ mà sao tôi thấy mình có tội quá, tôi đã quá vô tình và trách cha nghiêm khắc!

Kể từ lần đó, thằng em út của tôi bỏ hẳn game, đèn nhà tôi luôn tắt muộn nhất xóm. Rồi 4 chị em cũng nối gót nhau vào đại học, tự tìm kiếm công việc và đứng vững bằng chính đôi chân của mình và niềm tin của cha mẹ.

Cha tôi cũng đã ngủ ngon hơn và không còn chập chờn trong những giấc mơ nữa. Cha mẹ cũng đã vui vẻ và bớt lo âu hơn khi nghĩ về các con.

Con cảm ơn cha, nhờ có giấc mơ của cha mà con biết được giá trị của những gì mà chúng con có và chúng con không được phép từ bỏ những cơ hội để được làm người tốt.

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2012

Em hận anh suốt một đời !!!




More I Miss You Comments
Co gai hoi chang trai: co phai em ngheo nen anh che bai

Chang trai tra loi: Khong phai, em dung nghi vay.

Anh khong biet noi sao voi em nhung ....... Anh xin loi, anh khong yeu em.

Ban dau, anh nghi gia dinh em se di dan cho nen anh ....... nhung..... cuoi cung, gia dinh em khong con di nua nen anh khong biet noi sao voi em.

Chang trai dau biet rang, co gai ay da khoc suot ba ngay va tro benh. Chang trai ay dau biet rang tung loi noi trong tung buc thu email, co gai ay doc tung chu va suy nghi rat nhieu de roi tung cau tung chu ay lai lam dieu ton thuong.

Co gai ay tham trach: Tai sao khong co y gi lai chu dong viet thu tu qua lai, tai sao luc nao cung noi muon ve Viet Nam va lam co gai mang niem hi vong tran tre se co ngay gap lai de co gai co dip nhin ngam ky anh mat to that hien hoa, song mui that cao khit, mieng cuoi that co duyen, dang ve khep nep nhu chang thu sinh, noi nang vung ve, v.v... da tu lau dong lai trong tim.

Co gai khong the quen duoc cai buoi trua hom ay, co gai ay khong hieu vi sao chang trai ay den roi ra di rat voi va. Co gai da bao lan trach ban than minh rang: Co phai vi cai ngheo la cai toi...!!!

Doi voi co gai ay, chang trai do la nguoi dau tien, co  gap go ke tu khi lon len theo su sap dat cua gia dinh. Co gai ay tu su thuong cam chang trai phai tu luc canh sinh noi xu nguoi khong mot nguoi than va chinh nhung cau chuyen nho nhoi tu gia dinh thuat lai, co gai da dem long men thuong va tro thanh yeu ngay cai thuo ban dau gap go.

Chang trai ay da mang lai cho co ay biet mo mong ve mot mai am gia dinh.

Thuo nho, co gai thich mau chang trai co tinh day nghi luc, tri thuc .....!!!

Dau quen khong bao lau nhung co nhan ra rang: Chang trai nay co mot bo oc tinh toan rat chi li va tinh cach rat thang than, noi nang khong can dat tam trang suy nghi cho nguoi khac.

Co thay rang: chang trai nay khong phai la nguoi cung co di den cuoi cuoc doi, khong the cung nhau dung bua duoi mot mai nha boi chang trai da thot mot cau: Anh khong dinh than thiet voi ai o Viet Nam.

Khoang cach giua chang trai va co ay ngay qua xa, khong co su hoa hop ngay tu luc noi chuyen cung nhau. Co gai biet dieu do nhung van niu keo boi vi co van con thuong anh va cho den bay gio van the, co khong the quen chang trai do.

Du ban ngay, cong viec  cua co ban den dau tat mat toi nhung tung gio, tung giay tung phut va ngay ca tung dem trong giac ngu, co deu nho thuong chang trai do dau biet rang: Chang trai do khong bao gio yeu co ....!!! Vi nho chang trai la niem hanh phuc duy nhat cua co ay.


Co gai nhan ra dieu:  hanh phuc la su cho di khong can den dap lai !!!

Cung nhu co nguoi tung yeu co nhung  da bi co khuoc tu  loi trang hoa mat ngot cua  nhung chang trai khac vi co biet rang: Chang tha de nhung nguoi yeu co dau mot lan bang loi noi chan that hon la loi yeu doi tra co khong the den voi chang trai nao khac khi trong tim co van con in dam hinh bong nguoi co yeu.


Voi co, hanh phuc tinh yeu la thu xa xi vi co qua ngheo nen chang trai co yeu so ganh nang ma bo co ra di. Tu day, co da dau mot lan va cung la noi am anh suot quang doi con lai trong tam cam noi co.

Lieu co co niem tin de buoc tiep nua khong khi thoi gian va tuoi gia dan mot troi qua de lai thoi son tre mot cuoc tinh khong bo ben o phia sau mot vet ran nut kho phai.


Cang han chang trai nhieu, co gai ay lai dau va khoc that nhieu moi khi nho ve chang trai ay. Be forever.....!!!









Thứ Tư, 16 tháng 5, 2012

Lối mòn !!!

Rating:★★
Category:Books
Genre: Entertainment
Author:Hieu Nguyen - A story collection
Ngày xửa ngày xưa, có một hòn đảo nơi đó có tất cả mọi cảm xúc sinh sống: Hạnh Phúc, Nỗi Buồn, Tri Thức và những cái khác, bao gồm cả Tình Yêu.

Một ngày kia, các cảm xúc được thông báo rằng hòn đảo này sẽ chìm, vì vậy tất cả đều đóng thuyền và rời đi, ngoại trừ Tình Yêu

Tình Yêu là người duy nhất ở lại. Tình Yêu muốn chống chọi đến giờ phút cuối cùng khi hòn đảo sắp chìm, Tình Yêu mới quyết định nhờ giúp đỡ.

Sự Giầu Có đang đi qua Tình Yêu trên một chiếc thuyền rất lớn.
Tình Yêu nói: "Giàu Có ơi, có thể đưa tôi đi cùng với không?" Sự Giàu Có trả lời: "Không, tôi không thể. Trong thuyền có rất nhiều vàng và bạc, ở đây không có chỗ cho anh đâu."

Tình Yêu bèn quyết định nhờ Phù Hoa, người cũng đi qua trên một con thuyền rất đẹp: "Phù Hoa, hãy giúp tôi!". "Tôi không thể giúp anh, Tình Yêu ạ. Anh quá ẩm và có thể sẽ làm ẩm thuyền của tôi," Phù Hoa trả lời.

Nỗi Buồn đang ở gần đó, Tình Yêu hỏi: " Nỗi Buồn ơi, hãy cho mình đi với cậu", "Ôi, Tình Yêu, mình buồn quá, mình chỉ muốn được ở một mình ..."

Bỗng nhiên có một tiếng gọi: "Lại đây Tình Yêu. Ta sẽ đưa cháu đi", đó là một người lớn tuổi. Quá vui mừng và sung sướng. Tình Yêu quên cả hỏi họ đang đi đâu. Khi đến một miền đất khô ráo, người lớn tuổi đó lại tiếp tục đi con đường của mình.

Tình Yêu hỏi Tri Thức, một người đứng tuổi khác:
- Ai đã vừa giúp cháu vậy ?
- Đó là Thời Gian - Tri Thức trả lời
- Thời Gian ư ? - Tình Yêu hỏi - Nhưng tại sao Thời Gian lại giúp cháu?

Tri Thức mỉm cười khôn ngoan và nói: "Bởi lẽ chỉ có Thời Gian mới hiểu được giá trị của Tình Yêu"
...
"Chỉ có thời gian mới hiểu được giá trị của tình yêu". Niềm vui và nỗi buồn, khổ đau và hạnh phúc, tất cả những điều khiến ta mỉm cười hay rơi lệ cũng đều sẽ trôi qua. Sự giàu sang, tiền tài danh vọng chẳng phải rồi sẽ không còn là điều quan trọng? Khi nhìn lại con đường ta đã đi qua, chỉ xin được hy vọng rằng, hãy còn có Tình Yêu.

*Rất có thể một lúc nào đó ta hờn trách Tình Yêu sao sớm lấy đi của ta sự vô tư, không phải lúc nào Tình Yêu cũng là chốn thiên đường, thế nhưng trên tất cả được chờ đợi và được sống trong Tình Yêu bao giờ cũng là niềm may mắn của mỗi con người. *

Hãy đợi, chỉ có thời gian mới hiểu được tình yêu.

Thứ Ba, 15 tháng 5, 2012

Bào thai trong bụng mẹ !!!

Rating:★★★★★
Category:Books
Genre: Childrens Books
Author:colection
* Tháng đầu tiên :

Chào mẹ. Con chỉ dài chưa tới 2 cm. Nhưng con đã có đầy đủ các cơ quan. Con rất thích giọng nói của mẹ. Mỗi khi con nghe thấy tiếng mẹ là con lại vẫy tay, vẫy chân. Nhịp đập trái tim mẹ là bài hát ru yêu thích của con.


* Tháng 2:

Mẹ ơi ! hôm nay con đã học được cách mút ngón tay cái của mình rồi đấy :D. Nếu mẹ có thể nhìn thấy con thì chắc chắn mẹ sẽ thấy một em bé thật sự, mặc dù con chưa đủ lớn để tồn tại được ở ngoài “ngôi nhà” của con. Ở đây, con cảm thấy ấm áp lắm mẹ à !


* Tháng 3:

Con là một bé gái. Con luôn muốn nghe tiếng cười của mẹ, con muốn mẹ hạnh phúc. Con hy vọng đều này sẽ làm mẹ hạnh phúc. Và…con đã nghe mẹ khóc, con cảm nhận được mẹ đang rất buồn, con cũng đang khóc cùng mẹ mặc dù mẹ không nghe thấy :(


* Tháng 4:

Tóc con đã bắt đầu phát triển. Nó rất ngắn và mịn. Con dành rất nhiều thời gian để vận động. Con có thể cử động đầu, ngón tay đã nhọn và tay chân đã dài ra. Con đang trưởng thành khá tốt.


* Tháng 5:

Hôm nay, mẹ đã đi bác sĩ. Mẹ đã nói gì đó với bác sĩ. Mẹ ơi! Con không thích giọng nói của ông ta. Con sợ :(
Mẹ…Phá thai là gì vậy ?


* Tháng 6:

Con lại nghe thấy giọng nói đó, con sợ quá mẹ ơi! Giọng nói thật lạnh lùng và nhẫn tâm.
Mẹ ơi! Có cái gì đó chạm vào “nhà” của con. Bác sĩ gọi đó là cây kim. Đó là cái gì vậy mẹ !? đau quá mẹ ơi…con không thể thở được…bảo ông ta dừng lại đi mẹ…con đau quá…mẹ ơi !!! giúp con…


* Tháng 7:

Mẹ ơi! Con ổn… Con đang nằm trong vòng tay của chúa. Ông ấy có nói với con về phá thai. Tại sao vậy mẹ ? tại sao lại không cần con ??? Mẹ ơi !!! …


*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*

Phá thai chỉ là…làm một trái tim ngừng đập. Hai mắt sẽ không bao giờ nhìn thấy. Hai bàn tay sẽ không được chạm. Hai chân sẽ không bao giờ được chạy. Đôi môi không bao giờ được cất tiếng nói.

*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*-*

Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2011

Let's count with me: " 1,2,3..." Happy New Year 2012




Hom nay la mot ngay tren the gioi don chao nam moi. O VN, gio nay o dau ham Thu Thiem con dung 9 phut nua la se ban phao hoa don chao nam 2012.

Dang le ra, gio nay toi cung ham ho di choi cung dong nghiep nhung toi da tu choi.

Du co di dau cung vay thoi, canh vat nao nuc bao nhieu, dep nhu the nao thi sao trong khi tam trang toi khong duoc vui ve gi. Nhin canh, nhin nguoi chan nan...!!!!

Thoi thi ve nha ngu ngoi choi mang, xem phim, nghe nhac roi di ngu de sang mai tiep tuc lam than trau bo.

Qua day, toi cam on nhung ai con nghi den toi va nhan tin chuc mung nam moi. Du la mot tin nhan nho nhoi nhung do cung la mot tinh cam chan thanh. Chuc moi nguoi ben canh toi buoc vao nam moi gap nhieu may man va thanh dat hon nua nhe.

Kinh chuc toan the ban be tren Multiply.com buoc vao nam moi: tan tai, tan loc, tan binh an nhe.

Thanh Hieu




Thứ Ba, 24 tháng 5, 2011

Em thich baby lam.

Em thich nhin nhung dua tre so sinh vi trong chung that ngay tho.
Em thich nhin anh mat cua chung va thich hon tren doi mat cua chung. 




Nhin baby voi hai doi mat trong trang, ngay tho khong vuong bui tran the that la thich. Oi , doi mat cua be yeu....!!!!

Hai go ma phung phinh, nhin la muon hon roi. Hon khong du ghien thi can ma no luon. Tre thoa that dang yeu qua di....!!!! Love for baby cute...!!!




Uoc gi mot lan quay lai be tho nhi





N
u cuoi ngay ngo kia, doi mat tam hon tho ngay kia. Yeu cang yeu nhieu.





Chac be nay da hon 3 thang ne, be dang tap lat va bo truon. Thich choi voi tre con lam nhung chi so no khoc thoi. Hieu so nhat tre con khoc vi Hieu khong thich on ao hay co tieng dong am i nen rat de bi kich dong neu nghe tre con khoc dai dang.... De bi dien lam a.






Tuoi nay chac la hon 9 thang tuoi roi se tap di thoi. Niem hanh phuc cua cha me la nhin thay nhung dua con se mot ngay truong thanh.





" N
han chi so, tinh ban thien "





D
oi long con khat sua bu tay
Me om, me am ru con vao long.
Doi long con them tieng me hat
Me om, me ru con trong bau sua mat.



Du trai hay gai cung la con
xin cha me dung quan niem rang:
sanh con trai: nuong tua tuoi gia
sanh con gai la:  Nu sanh ngoai toc
nhung tuong lai, ai nao biet truoc
nen bac lam cha me can song phai dao 
khong phan biet tinh thuong be nho
hay dong deu doi xu thuong yeu
cho du la trai hay gai 
cung xuat phat tu tinh thieng lieng
mau mu ruot ra ca mot tinh tham
suot mot doi phai gan ket 
tinh me cha va con cai la mai mai.

123Friendster.Com




Chủ Nhật, 1 tháng 5, 2011

Sự giáo huấn của quét dọn.




Duong link de xem phim neu khong xem truc tuyen tren trang blog Multiply:

http://www.youtube.com/watch?v=PnDCsw1DDUw&feature=related

Phim phat Thich Ca rat hay nen minh post len cho cac ban cung xem ve dao ly ma duc Phat giang day.








Doan phim nay day minh hieu mot dieu rat don gian: " Quet bui tru ban - xoa moi phien muon trong tam. Hay de tam trong sang, moi viec khong cau ma den...!!!"



Luon luon hay giu tam thanh tinh thi moi dieu phien muon se qua.