Thứ Ba, 7 tháng 4, 2009

Đêm Buồn...!

 

Hai giờ khuya trầm ngâm nghe mộng vỡ

Tiếc ngày xanh, buồn hiện tại, nghĩ tương lai;

Mộng gì đây ? Đời đơn lẻ bèo mây…!

Dĩ vãng đó từng đêm buồn thỏ thẻ.

Tuổi 27 tình yêu bé nhỏ,
Gom góp về chưa trọn vòng tay.
Yêu đơn phương khô héo mảnh thân gầy;
Người đi khuất tôi trở thành thi sĩ.

Và từ đó… Tình tôi là gió,

Trăng với mây cũng ngó tôi cười.

Gió bảo trăng: " Nhìn cô thi sĩ …!"

Cho hồn cô tràn ngập ‎ ý thơ;

Để quên tình cũ hững hờ…!

Để quên người ấy hiện giờ bên ai?

Kỷ niệm năm 26 tuổi - Ky Suu09




Sự chuyển đổi sang cuốn nhật ký mới....!

Say Goodbye.....!

magnify

 

Part I : Những cuốn nhật ký không trọn vẹn….!

Từ bé, mình có thói quen viết nhật ký và sau khi cuốn nhật ký đó kết thúc không còn chỗ trống để ghi lại mọi điều diễn ra trong cuộc đời thì mình đem đốt nó đi.

Nhưng nay, mình biết blog và gia nhập vào thế giới Internet để tìm nguồn vui cho tâm hồn khá tĩnh lặng thì nay lại vụt tắt niềm yên bình của đời mình. Yahoo….! Yahoo…! Người bạn đáng ghét vô cùng….!

Yahoo….! Người bạn cho ta niềm hi vọng cũng người mang lại nỗi thất vọng trong ta. Mi xem ta như trò chơi. Thích thì mi hoạt động, không thích mi lại bỏ ta mà ra đi…..!


Yahoo….! Mi chẳng khác bao nhiêu người tình, người bạn đã từng đi ngang qua đời ta rồi bỗng nhiên chẳng hiểu vì sao một ngày sáng tinh mai thức giấc lại bỏ ta ra đi không hề nghoảnh lại nói lời ” say goodbye” .

Yahoo….! Mi là thủ phạm đưa ta đi vào thế giới mờ ảo, đầy tĩnh lặng…..! Chính vì mi khá tĩnh lặng và ta thì yêu thích không gian bình lặng mà xem mi là người bạn tri kỷ đem mọi nỗi suy tư vào những trang Yahoo 360 độ nhưng thế thì sao chứ... Mi cũng phản bội ta. Mi là người bạn tồi tệ nhất hơn hẳn những người bạn mà ta quen biết ở ngoài xã hội trong đời thường.


Cũng chính thế giới lưới mạng này đã cho mình lướt web đọc những Entry về Kinh Phật, tin tức kinh tế - chính trị cần thiết để phục vụ cho nhiều môn học trong trường và mình có dịp quen biết những người bạn rất rất dễ sương, hòa nhã nhưng rồi một ngày không xa mình sẽ tạm biệt các bạn mãi mãi và chẳng biết khi nao mới có dịp hội ngộ cùng các bạn…..!

Mình chúc các bạn luôn gặp nhiều may mắn trong công việc, học tập lẫn tình cảm nhé…!

Chúc Mr. Loc sẽ gặp được ý chung nhân hen....! Thành công trong công việc....! Gia đình anh mãi ấm cúm, hạnh phúc nhé...!

Chúc Mr. Quyet & Haru luôn may mắn trong mọi việc nhé...!

Chúc Xuân Thu mau chóng lành bệnh và đạt nhiều thành tích trong công việc.

Chúc Khúc Thụy Du, Miss Hang, cùng các bạn trong Pious blog’s trẻ đẹp, khỏe khoắn và gia đình mãi hạnh phúc.....!

.....................................................................................

Dù ở đâu đi nữa, mình xin chân thành cảm ơn các bạn trong suốt thời gian qua luôn thăm hỏi mình trong các comment nhé…!

Tạm biệt bè bạn, anh ( chị) thân thương nhé….!

Nguyễn Thị Thanh Hiếu.

Part II : Sự trở lại trong những trang nhật ký

Hi vọng Hiếu sẽ gặp gỡ các bạn ở tại Multiply nhé....! mình sẽ rất buồn nếu các bạn không ở trong ngôi nhà bé nhỏ này...!

rose girl




Miss. Grassland gave me a song.

 
Miss. Grassland gave me a song. magnify

BÀI HÁT ĐƯỢC CHẾ LỜI……!

Gia đình là cái nôi,

chúng ta phải biết quý trọng

những người thân yêu và

hãy luôn quan tâm họ nhé….!

Trùi ui…………..sinh nhật mà bà chị tui tặng một bài hát hết chỗ nào nói.

Nhạc sĩ Quang Lễ & ca sĩ Phương Thảo mà thấy bài hát này, tui hỏng biết đôi vợ chồng anh ta sẽ nghĩ như thế nào?

Còn tôi thì nghĩ rằng: “ đây là chuyện bình thường thôi………hi……….hi……….”

Vì các diễn viên kịch cũng thường lấy bài hát của các nhạc sĩ ra mà đổi lời và tấu hài đấy thôi………….OK………..

Em cám ơn chị cho em món quà sinh nhật này nhé !

Đồng thời, em cũng bó tay bà chị dí dỏm của em luôn..........hi.......hi.......

Em thích lắm ah nha……………ca mà không thể nhịn cười được…………ha…………..ha…………..khakha……………kha………kha………

Ba ngn nến lung linh (li 2)

Ba là con Cá Mập ,

Mẹ là con Cá Voi ,

Con là con Cá Kình ,

Ba con cá hung hăng ,la là lá la la………………

quốc hết 1 con bò.

Ba là Xúc Xích Bò,

Mẹ là Xúc Xích Heo,

Con là Xúc Xích Gà,

Ba xúc xích ngon ngon la là lá la la……………

Nấu với mì ăn liền.

Ba là tên Cướp Vàng,

Mẹ là tên Cướp Đô,

Con là tên Cướp Tiền,

Ba tên cướp lưu manh la la` la' la la.....

Cướp hết 1 ngân hàng.

Lung lay lung lay tình Mẹ, tình Cha,

Lung lay lung lay tội một mái nhà.

Lung lay lung lay tình Mẹ tình cha,

Lung lay lung lay HAI TIẾNG...RA TÒA.

Mua vu lan nam ay - 2008

 

 

Hòa mình sống chân thật,

chia sẽ niềm đau, niềm vui

cùng mọi người khác.

Bạn sẽ thấy tâm hồn mình

trở nên thanh thản.....

Lễ Vu Lan 2008

Có lẽ ngày lễ Vu Lan thì ai cũng nói về sự hiếu đạo của người con, người cháu đối với ông bà tổ tiên với nhiều cách biểu hiện khác nhau. Chẳng hạn như là:

Có nhà tự tổ chức bố thí cúng gạo cho bá tánh...

Có nhà đóng một chút tiền của cho các chùa...

Có nhà thì kêu gọi huy động vốn, của cải của bá tánh để mướn một chiếc xe đò cùng nhau đi đến viếng thăm các cô nhi viện, dưỡng lão hoặc vào các ngôi chùa vừa hành hương vừa tặng quà......

Với các việc làm trên nhằm cầu phước cho ông bà, cha mẹ được mạnh khỏe, sống vui vẻ cùng cháu con....... Còn đối với người đã khuất thì cầu siêu cho họ sớm được siêu sanh đi về cõi miền cực lạc........

Cũng nhân ngày Lễ Vu Lan này, tôi sẽ kể cho các bạn câu chuyện đời thường mà các bạn đọc xong chỉ biết lắc đầu như tôi............... Vì đây là những chuyện có thật trong cuộc sống và nó xảy ra ngay trong gia đình tôi.

Mỗi năm vào tháng Vu Lan, gia đình tôi thường tổ chức làm việc thiện. Tôi rất thích nhìn vẻ mặt vui sướng của những người nghèo khi cầm một món quà trên tay mà lòng họ vui mừng khôn xiết........ có người thì rơm rớm nước mắt và thầm cảm ơn một cách kính trọng...............!

Nhưng bên cạnh đó, có một số người thật bất nhẫn. Theo tôi nghĩ, họ không đến nỗi nghèo túng mà vẫn đi ò ỉ, tỉ tê xin gạo................

Thế rồi khi cầm quà trên tay, các bạn nghĩ xem điều gì xảy ra......? Nếu như gia đình các bạn có tâm làm phước cho những người nghèo mà bị một trong số người vô lương tâm ấy lợi dụng Lễ Vu Lan mà hám lợi....... thì bạn sẽ nghĩ gì?

Mới vừa cầm quà trên tay, họ liền đứng trước cửa chùa, đứng trước hẻm mà reo hò bán gạo với giá thiệt rẻ mạt...........

Tôi pó tay, đầu hàng họ luôn.........!

Nowadays, where is morality of human ?

Nowadays, where is morality of human ? magnify

" Nếu muốn người ta tôn trọng mình

thì trước hết bản thân mình hãy

tự nâng cao nhân phẩm của

chính bản thân mình thì sẽ nhận

sự tôn trọng từ người khác......"

Tình đời, tình người....sẽ đi về đâu?

Bây giờ, tôi sẽ đưa các bạn vào vài tình huống mà chính tôi gặp và nghe những lời thoại nói đùa của những đứa trẻ trong xóm với những lời ấy thật đáng kinh khủng......... Và tôi, chỉ biết lắc đầu thôi.

Tình huống thứ I:

Từ thưở bé, chúng ta thường đựợc ông bà, cha mẹ dạy dỗ khi gặp người lớn tuổi phải biết dạ thưa thông qua cử chỉ khoanh hai tay và cúi đầu chào cất tiếng nói khá ngọng ngịu " Ạ" ..............

Mặc dầu lúc đó, chúng ta chỉ mới bốn năm tuổi thôi. Nhưng khi lớn lên một chút, chúng ta được đi học và nhìn thấy phía trên bục bảng có đề dòng chữ thật hay: " Tiên học lễ, hậu học văn"

Tôi không biết mấy đứa trẻ học có được thầy cô giảng nghĩa câu " Tiên học lễ, hậu học văn" hay không mà bọn chúng chế thành một câu: " Tiên học chửi, hậu học đâm........"

Oh, my God.............! Tôi nghe xong mà muốn té xỉu tại chỗ.

Tôi không thể chấp nhận những lời lẽ đó từ cửa miệng của lũ trẻ con mà theo tôi chúng còn quá thơ dại. Vì trẻ con là phải ngoan, ngây thơ, hồn nhiên.........thì thật đáng yêu.

Nhưng trẻ con như thế nếu là con cháu tôi chắc chắn là có một trận đòn cho nên thân...............

Tình huống thứ II:

Có một hôm tôi ngồi trước cửa nhà và có một ông lão độ tuổi cũng đáng ông bà, cha mẹ tôi. Lão ta đến và xin vài bạc lẻ thì bà tôi móc tờ năm trăm đồng và bảo tôi đưa cho ông ấy.

Thì ngay lúc đó, ông ta quay lưng đi và lẩm nhẩm trong miệng rằng: " Damn.......! có năm trăm đồng mà cũng cho "

Các bạn tin hong? Nếu như các bạn chưa gặp tình huống này thì thử vài lần rồi cũng có ngày sẽ gặp và thấy tình đời dạo này thật là chán.............Làm ơn mắc oán.............!

Đến giờ ngồi bàn ăn cơm cùng gia đình và tôi kể cho gia đình nghe về chuyện ấy thì cả nhà cười ồ lên..........

Dạo này, ăn xin ở Việt Nam tiến bộ lắm........... Sáng thì ăn mặt rách rưới, tối về thong thả chạy cưỡi chiếc xe máy đi uống cà phê.

Thật là, ăn xin cũng có giá cả ăn xin................Tình đời thật là khổ ải......!

Khoảng hai tháng trước đây, tôi đang ngồi học bài và trông nhà thì có một anh thanh niên dẫn cô vợ cùng một đứa trẻ đang ngủ say sưa trên vai của cô vợ.

Trông hai vợ chồng với tuổi đời còn rất trẻ chưa tới ba mươi vậy mà thích đi lừa gạt, dựa dẫm vào vài đồng tiền cỏn con của người khác.

Anh ta nói nghe rất cảm đọng đấy: " Tụi cháu vào Nam để tìm việc làm nhưng hong có ai dám nhận vào làm cả và tiền đã tiêu hết trong mười ngày qua. Tụi cháu không có tiền để về xe. Cô bác, anh chị.....nhủ lòng hảo tâm cho hai vợ chồng cháu ít tiền về quê"

Gia đình tôi bảo: "không có cháu ơi........"

Thì lập tức vô tình tôi đi ra đứng trước cửa nhà và nghe anh ta lẩm bẩm trong miệng: " damn........! xin hoài mà hong cho...."

Trời ơi, tôi chết lặng trong những lời lẽ đó mà không dám nói cho chú tôi nghe vì sợ chú nóng lên sẽ có chuyện không hay.........

Khi họ đã đi xa, tôi liền kể cho chú út nghe và cả nhà cùng nghe thì ai cũng lắc đầu..............

Tình đời, tình người sẽ đi về đâu? Nhân phẩm con người đã bị xã hội tha hóa rồi chăng? OK, tôi hiểu cuộc sống khổ cực thì muốn sinh tồn là phải thế nhưng nếu xã hội mà vẫn tồn tại những con người này chắc là loạn hết còn chi là đất nước Việt Nam..........