Thứ Hai, 22 tháng 3, 2010

Lạc vào suối mơ.....!

Tuổi xuân thì làm nên dáng em ...!

Suối mát

Yêu nghệ thuật em không sợ tiếng đời dèm pha

Yêu nghệ thuật em đành cãi mẹ cha

Yêu nghệ thuật em sẽ hi sinh tất cả

Yêu nghệ thuật em mãi sống với thơ ca.

Quanh co khúc khuỷu những đường cong

Làm anh điên đảo cả ba vòng:

“ Vòng I với bầu ngực đầy căng mộng,

Vòng II với vòng eo thon,

Vòng III đủ để anh nâng niu ẵm bồng….!


Thân em lẫn nhan sắc xuân thì

Chỉ một thời chín mộng tuổi đôi mươi

Nên em nguyện cống hiến cho đời

Tấm thân trơ trọi không mảnh tình che thân.


Thiên sứ


Thân em đến tuổi đẫy đà,

Làm thân con gái còn thấy đê mê.

Hú chi tội cho đám lão già,

Thấy em mấy lão nhìn them khát khao.


Hoàng hôn đỏ


Thân em ra dáng đường cong,

Làm thân con gái cũng thầm ước ao.

Hú chi mấy thì anh trai tơ,

Mới chập chững tập tành học cách ăn chơi.


Tung cánh

Thân em với kiếp dây leo,

Gieo mầm nghệ thuật sáng soi nhân loài.

Nhưng người đời mấy ai thấu hiểu

Cho rằng tấm thân em chẳng còn trong veo…!

Thứ Tư, 17 tháng 3, 2010

Nó sợ......!

Moon photos - Moon light photos

Nó thích không gian  về đêm nhưng đồng thời nó rất sợ bóng tối.

Bóng tối đưa nhân loại chìm vào giấc ngủ say nhưng bản thân nó hiếm khi có một giấc ngủ ngoan hiền.

Nó trằn trọc.....lo lắng khi một tia hi vọng cứ loe lóe quanh nó.

Nó sợ hi vọng càng nhiều thì một lần nữa nó sẽ hụt hẫng trước tia sáng ấy.

Đã một tuần nay, nó không sao chợp mắt được. Nó sợ.....Nó nằm đó nhưng hồn nó không ở quanh giường nôi mà nó muốn bay thật cao, bay thật xa để nó thoát khỏi cảnh tự ti nơi bản thân nó.

Nhiều cảm xúc lại tràn về trong tâm hồn nó. Nó nôn nao chờ đợi ngày ấy sẽ đến và mong thời gian trôi qua thật nhanh. Giờ nó ngồi trong căn nhà ảo này, nó viết mà nó cũng không biết nó đang làm gì.....Nó thật ngớ ngẩn và lại tiếp tục điệp khúc là nó tự an ủi chính nó và nó không chia sẽ với bất kỳ ai cả. Nó chỉ cần tĩnh lặng mà thôi. Bình minh sẽ rạng đông và hoàng hôn sẽ buông xuống..........Một ngày lại trôi qua nữa và chìm vào bóng đêm.........Nó âm thầm cầu nguyện và mong rằng sẽ quay về được thế giới ngoài kia.......!

Thứ Ba, 16 tháng 3, 2010

Chiều Sài Gòn ( 16 / 03 / 2010 )

 canh-dep-tuyen-chon pictures

Nó là một cô bé thờ ơ lãnh đạm với thế giới quanh nó nhưng chiều hôm qua, nó cảm nhận được sự ấm áp giữa tình người với nhau trong vòng tay bè bạn.

Ba năm học là một thời gian ngỡ dài lắm nhưng giờ nó cảm nhận ba năm chả là dài mà sự ngắn hay dài là do ý nghĩ của con người mà thôi.

Vâng....! nó chỉ còn một năm nữa thôi sẽ không gặp những người bạn mà suốt ba năm cùng học chung dưới giảng đường ĐH nữa.

Tuy tình cảm và kỷ niệm không nhiều như ở phổ thông nhưng điều nó sẽ nhớ mãi là: " Tổng số lớp học NHI là 130 học viên. Nó vô tình lắm vì tính nó thờ ơ, lững lờ trước mọi người...........Nó chẳng nhớ tên bạn học cùng lớp với nó nhưng nó luôn được bạn bè nhớ đến và thường gọi nó một cách thân mật bằng cái tên cúng cơm đúng nghĩa : " Hiếu"

Cuộc sống này vốn dĩ là thế.............! Cái gần mình thì không biết quý trọng cứ chăm chú nhìn cái xa xăm.............! Nó cảm thấy vui khi thời gian sẽ làm tư tưởng nó gần hơn và chiêm nghiệm dàn trải có hiệu quả để biết trân trọng từng tình cảm mà mọi người bạn dành cho nó.

Hạnh phúc niềm vui sẽ đến bên đời khi nó mở rộng vòng tay, tâm hồn, nụ cười với mọi người và quan trọng là sự chân thật trong tình bạn sẽ nhận điều đáng quý nhất giữa tình người với nhau.

Hoa xương rồng thể hiện ý chí mạnh mẽ

 

SỐNG GIỮA TÌNH BẠN...!

Chiều hôm qua,

em đi học .

Lần đầu tiên,

em thấy cuộc đời;

nó tươi như hoa.

Và cũng là lần đầu,

em cảm nhận;

tình bạn mãi sáng trong;

đẹp như bài ca.

 

 

Chủ Nhật, 14 tháng 3, 2010

Honey....! Honey....! I want to say three words....!

Nguyên tắc tín dụng....!


Em mặc cho anh xử,

Nên từ lâu, em phó thác.

Trong danh mục liệt kê;

Mặc cho anh đầu tư….!



Em cho anh dự ước,

Bảo hiểm quỹ dự phòng.

Giữa tình nghĩa vợ chồng;

Trên tinh thần tự nguyện;

Của chồng là công vợ…!


Và em nay thản nhiên,

Trở thành kẻ trung gian.

Em đi dọc về ngang;

Trong một phần quỹ tín dụng.


Còn anh là một phần tài sản,

Đi xuyên suốt đời em.

Và nếu có người treo bảng,

Đem ngàn cân bạc vàng,

Em vẫn không màng,

Không đem tình anh rao bán,

Vì anh chỉ là của riêng em.....!