Thứ Bảy, 13 tháng 3, 2010

Ngày 13 / 03 / 2010

Thành công đòi hỏi phải có thời gian bởi vì thành công là chuyện tất nhiên phải đến khi con người biết dành nhiều thời giờ để thực hiện điều mình muốn một cách dễ dàng.

 JOSEPH ROSS

Nó thích tĩnh lặng một không gian sẽ cho nó cảm giác bình yên nhưng cuộc đời cứ khơi lại nỗi đau trong nó làm sao nó có sự bình yên…..! Mọi người muốn biết gì về nó ????  Nó chỉ mong có một bờ vai cho nó tựa và cho nó cảm giác bình yên thôi. Đừng hỏi nó một điều gì và đừng bảo nó  đang dấu diếm điều gì....!

 

Nó là một cô bé chưa bao giờ từ bỏ mọi cơ hội đến với nó. Nó đã nắm bắt mọi cơ hội nhưng điều nó mong muốn là một lẽ. Có những điều còn phụ thuộc vào thiên văn, địa lý nữa. Nói như thế trông ra thật trẻ con ấu trĩ nhưng sự thật là vậy. Nó đã từng bị tổn thương và một thời gian nó mới lấy sự thăng bằng trong cuộc sống.

 

Dù có những việc nó cố gắng hết sức nhưng kết quả nằm ngoài trông đợi. Thành sự còn phải nhờ vào cơ may nhưng cuộc đời nó chưa bao giờ gặp sự may mắn đến với nó.

 

Nó chỉ  gặp toàn nỗi buồn mà thôi và nhiều đêm nó cứ khóc âm thầm lặng lẽ vì nó có lẽ khá cầu toàn trong mọi việc kể cả trong cách nghĩ lẫn cách sống….. Nó biết nó tự làm khổ nó vì cuộc đời này vốn dĩ là vòng tròn lẩn quẩn và chỉ có một tâm điểm duy nhất đi đâu rồi cũng phải đến đúng tâm điểm đó.

 

Nó không bao giờ tạo cho nó một cảm giác thoải mái khi tiếp xúc với ai mặc dầu nó chả tâm sự chuyện đời tư của nó cho bất cứ ai nhưng họ vẫn nhận ra và chính bản thân nó cảm thấy nó là một cô bé nhàm chán nhưng nó không thể thay đổi vì đó là cách sống của riêng nó.

 

Nó biết một điều rằng dẫu bản thân nó đau buồn, thất bại trong đời có khóc bao nhiêu lần đi chăng nữa thì cũng không giải quyết được vấn đề gì cả và dù có mở lòng tâm sự với những người bạn của nó đi chăng nữa thì liệu người bạn nó có cảm thông hay cho nó là người có tính khí lập dị…..!

 

Nó sẽ nhận được điều gì ngoài những lời cảm thông qua những câu chuyện nó kể……..Thay vì cần sự quan tâm, chia sẽ thì tốt hơn là nó tự bản thân nó đứng lên và giải quyết mọi việc cho con đường mà nó đi.

 

Nó không tự tạo một vỏ bọc khô cằn trong tim nó mà thời gian đã hóa nó thành một người không còn thể khóc nữa. Giờ nó chỉ ngậm ngùi, xót xa cho cuộc đời nó. Nó mệt mỏi và cũng không có cảm xúc nghĩ suy tình cảm quanh nó mà nó chỉ cặm cụi vào công việc học hành ngày rồi lại đêm để không còn nhớ  những điều nó không muốn nhớ và cũng không muốn nghĩ.

Buồn bã, khóc chả làm nên chuyện gì cả. Hãy tự đứng lên mà đi thôi. Ngày mai rồi lại một ngày mai nữa trôi qua, một ngày có 24 tiếng đồng hồ dù có buồn thì cũng vậy thôi thời gian không chờ đợi nó vì chỉ có nó chờ đợi thời gian mà thời gian là con đường nó đang đi thật chông gai. Nó cũng không biết tương lai nó đi về đâu nhưng nó tự nhủ bản thân nó rằng: “ SỐNG PHẢI CÓ TRÁCH NHIỆM VỚI BẢN THÂN VỚI CON ĐƯỜNG ĐANG ĐI………!”

Thứ Ba, 9 tháng 3, 2010

Nỗi Nhớ Khi Yêu....!

Anh ngồi yên đấy,

Cho em nhìn thấy

Nét mặt với nụ cười tươi

Để em vơi bao nỗi niềm trông chờ.

 

Amazing Sunset Photos-10

Ngày dài quá người  ơi....!

Hai mươi bốn tiếng nhớ thương người;

Trong âm thầm, trong nhịp tim  lặng lẽ .

Giờ em ngồi nghe khúc hát tình ca

Mà  tâm em rung lên từng cung bậc xót xa;

Nhớ người quá người ơi....!

 

Ngày dài quá người ơi...!

Làm sao em vơi bao nỗi nhớ:

"Từng ánh mắt, giọng điệu thân thương;

Đã ru hồn em chìm vào giấc mộng trăng thơ...!"

Nhớ sao là nhớ, nhớ quá người ơi......!

 

Amazing Blue Flowers-9

 

Ngày dài quá người ơi....!

Dẫu em có say trong khúc hát,

Dẫu em có say trong lời ca,

Dẫu em có đắm chìm trong vầng  thơ,

Cũng không sao vơi bao nỗi nhớ,

Em nhớ người, nhớ mãi không nguôi,

Người là tất cả....hạnh phúc đời em....!

 

 

 

 

 

Thứ Hai, 8 tháng 3, 2010

Những đứa em thân thương....!


Dù thời gian có trôi qua, mọi thứ có thể sẽ chìm vào dĩ vãng nhưng chỉ có tình yêu tồn tại mãi mãi. Một tình thân gia đình nơi phương xa thật đầm ấm....!

Các em của mình giờ thì vài năm nữa sẽ thành một thiếu nữ xinh đẹp hết rồi. Chị luôn nhớ hình ảnh của các em khi con bé, đứa nào cũng dễ sương và lúc nào cũng đeo chị Hiếu này, hihi...!

Bé Tường, bé Danh đây là hai cậu bé được H bồng ẫm nhiều nhất và chăm sóc nhiều nhất nhưng giờ lớn bỏ rơi bà chị già này à....!
Bé Hà giờ là một cô bé trưởng thành rồi, đã đi làm và nói năng cũng biết anh biết chị một chút có lẽ cuộc sống đã giúp nó trưởng thành.

Bé Như thì từ bé cứ đeo mình và nó giỡn nhay lắm.....Nó vô tư phát sợ và thường hỏi Hiếu những câu hỏi chẳng biết trả lời sao với lứa tuổi bé thơ ngây dại của nó. Mười hai tuổi rồi nhưng vẫn bám chặt lấy Hiếu.

Bé Kathy, bé Jasmine dẫu đã 7 năm không gặp nhau nhưng không hiểu sao hồi ức của hai đứa em này thật tốt nhỉ ???

Hai bé còn nhớ chị Thảo và mình nữa. Hiếu bất ngờ và hạnh phúc lắm. Hồi tụi em về thì có bé tí à giờ thì sắp thành thiếu nữ cả. Chị nhìn không ra, đứa nào cũng xinh quá nhưng hơi bebe.....!  Kakaka....!

Nếu giờ hai em bảo hai bà chị này làm trò chơi trẻ con cho hai em chắc là chị không làm nổi rồi. Bay cũng không nổi vì già rồi mà các em thì to lớn gần bằng chị nữa.

Giờ thì các em đã dần lớn nên không thể nô đùa với các em. Mỗi lúc buồn, chị thường hồi tưởng những chuyện vui đã qua chẳng hạn nhớ về các em bé bỏng của chị nè....!

Chị chúc các em luôn học giỏi và luôn xinh đẹp nha ( Hà, Như, Kathy, Jasmine......! )

Cám ơn các em đã cho chị niềm vui trong tiếng cười thân tình trong một mái ấm thân thương.


Thứ Ba, 2 tháng 3, 2010

Ông nội thân thương...!

Hãy hiếu kính với ông bà, cha mẹ và làm những điều khi ta có thể.

Ba năm xa vắng
đi ra đi vào
nhớ bóng người xưa
trong dáng vấp lụm khụm
trong mái tóc bạc màu
trong nụ cười hiền hậu
trong giọng nói khào khào...!


Ba năm xa vắng
không một ngày nào
con không nhớ thương
và con thường hồi tưởng
những hồi ức vui buồn
của ông cháu ta
trong năm tháng đã qua
có biết bao điều để nhớ:
"Nhớ những lúc ông nghẹo phá
để làm con vui cười.
Nhớ những đôi bàn tay
ông thường bồng bế
khi con ngủ say.
Nhớ những lúc con nghịch phá
ông thường hay bẹo má.
Nhớ ánh mắt ông trìu mến
khi ông cháu ta gần kề....! "

Ba năm xa vắng
cũng dần làm lành vết thương
nhưng nỗi nhớ mãi vấn vương
đọng trong từng người thân gia đình.

Ba năm xa vắng
Nội có biết bao điều đổi thay
trong cuộc đời đứa cháu này
không phải bôn ba từng ngày
là nhờ lời nói của nội
nên con mới được ngày hôm nay.
và con nguyện làm theo lời nội bảo
cố gắng học chăm ngoan
để cho tương lai ngày sau
cuộc sống sẽ đẹp tươi....!





Copy of 20x30...... by you.
Hình ông nội khi mới vào ngành  sĩ quan chế độ cũ.



img032 by you.
Những ngày huy hoàng của ông trong chức vụ đại tá. Giờ chỉ còn là những câu chuyện vui cho con cháu họ Nguyễn về những chuyến hành trình của ông trên những lộ trình bảo vệ tổng thống Thiệu khắp nẻo đường SG. Hiếu luôn cảm thấy hãnh diện về sự xuất thân trong một gia đình đầy gia giáo và lễ nghi....!

Còn đúng 12 ngày là đúng ba năm, con không thể nhìn thấy gương mặt hình hài ông nội.

Từng ánh mắt, giọng nói, từng bàn tay hay vuốt tóc con… ! con nhớ nội biết bao.

Nội ơi.. !  Mỗi lần con nhìn ông ngoại nhưng không hiểu sao con  thường gọi ông ngoại là ông nội.

Đã ba năm dẫu nỗi đau thương dần nguôi nhưng con cũng không kiểm soát được cách xưng hô nhầm lẫn này : «  Ánh mắt con đang nhìn ông ngoại nhưng trong miệng con lại phát ra gọi nhầm hoài…..Ông ngoại nhưng cứ gọi là ông nội, con bị stress rồi, hihi… ! »

Nội ơi… ! Dạo này con học rất tốt và con tin là nội ở bên con luôn phù hộ cho con trên mọi nẻo đường đời. Con sẽ cố gắng học mặc dầu con học không xuất sắc nhưng kết quả học tập của con không đến nỗi gọi là tệ như vợ thằng đậu.

Nội chỉ ngủ thôi, đó là một giấc ngủ không mộng mị, không đau đớn thể xác, không đau khổ về mặt tinh thần….Một giấc ngủ bình yên ….. ! Nội của con, con yêu nội nhiều và thật nhiều… !

Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2010

Bức thư tình đầu tiên...!

Ai cho tâm bình yên

để em làm duyên với đời

Ai cho em bến bờ

để em trao trọn cuộc đời em...!


DSC01809 by you.

Trên con đường tình ái

Em không màng chuyện quá khứ

Rằng anh từng trao tình cho ai

Mà em chỉ biết sống ở hiện tại

Tình anh nay đã có em… !

DSC01776 by you.

Trên con đường tình ái

Em mặc anh là ai

Dù hiện tại hay tương lai

Thân anh tay trắng hoàn trắng tay

Em mãi mãi không chê bai… !



Trên con đường tình ái

Em nguyện cùng anh vun đắp

Chia sẽ tình thương dưới mái ấm chan hòa

Và đôi ta sẽ có những tiếng cười trẻ thơ

Có những tháng ngày vui tươi

Khi ấy đời anh không còn lạc lỏng chơi vơi… !